
Màu hoa đỏ
Thể hiện: Trọng Tấn
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Màu hoa đỏ" của nhạc sĩ Thuận Yến là một bản hùng ca da diết về sự hy sinh cao cả của những người lính đã ngã xuống vì nền độc lập tự do cho Tổ quốc Việt Nam. Ca khúc mở đầu bằng hình ảnh đầy xúc động về người chiến sĩ rời xa mái tranh nghèo từ những mùa thu mùa xuân lịch sử để rồi mãi mãi không trở về với quê hương thân dấu. Tác giả đã bất tử hóa linh hồn của những anh hùng khi ví tên tuổi các anh như được khắc vào đá núi và mây ngàn hóa thành bóng cây che chở cho mảnh đất thiêng liêng. Nỗi đau mất mát được khắc họa qua hình ảnh mẹ già mỏi mắt nhìn theo giữa chiều biên cương trắng trời sương núi gợi lên sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ hậu phương. Tiếng gọi Việt Nam vang lên đầy tự hào hòa quyện cùng hình ảnh núi cao như tình mẹ bốn mùa tóc bạc phơ vì nỗi nhớ thương con vô hạn trải dài theo năm tháng. Hình tượng ngọn núi nơi anh ngã xuống bỗng rực cháy lên màu hoa đỏ giữa phía rừng xa tạo nên một biểu tượng nghệ thuật mạnh mẽ về sự sống nảy sinh từ lòng đất mẹ. Màu hoa đỏ ấy không chỉ là sắc hoa thiên nhiên mà còn là màu máu anh hùng đã đổ xuống để nhuộm thắm thêm lá cờ biểu trưng cho ý chí kiên cường và bất khuất. Nhạc phẩm tôn vinh tinh thần yêu nước nồng nàn qua những ca từ giàu sức gợi hình và giai điệu hào hùng nhưng cũng chứa chan niềm thành kính đối với thế hệ cha anh đi trước. Toàn bộ lời ca toát lên lòng biết ơn sâu sắc và sự nhắc nhở về đạo lý uống nước nhớ nguồn của dân tộc trước những giá trị hòa bình mà chúng ta đang có. Khúc hát khép lại bằng sắc đỏ rực cháy trước hoàng hôn như một lời khẳng định rằng sự hy sinh của các anh sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho các thế hệ mai sau. Đây là một nén tâm nhang bằng âm nhạc đầy ý nghĩa để tri ân những người con ưu tú đã dâng hiến thanh xuân cho sự trường tồn của đất nước hình chữ S xinh đẹp.
LỜI BÀI HÁT
Có người lính từ mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo
Có người lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về
Dòng tên anh khắc vào đá núi mây ngàn hoá bóng cây che
Chiều biên cương trắng trời sương núi mẹ già mỏi mắt nhìn theo.
Việt Nam ơi! Việt Nam!
Núi cao như tình mẹ bốn mùa tóc bạc nỗi thương con
Việt Nam ơi ! Việt Nam !
Ngọn núi nơi anh ngã xuống
Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa
Rực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn.