
Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây
Thể hiện: Duy Khánh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây là một trong những bản tình ca cách mạng vĩ đại nhất của âm nhạc Việt Nam. Được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Phạm Tiến Duật, bài hát đã biến những khắc nghiệt của chiến trường thành một không gian nghệ thuật đầy lãng mạn, nơi tình yêu lứa đôi hòa quyện chặt chẽ với tình yêu đất nước.
1. Tình yêu chia cắt bởi đại ngàn Mở đầu bài hát là hình ảnh hai đứa ở hai đầu xa thẳm, ngăn cách bởi dãy Trường Sơn hùng vĩ. Một bên là Đông Trường Sơn, một bên là Tây Trường Sơn với đặc trưng khí hậu đối lập: bên nắng đốt, bên mưa quây. Sự cách trở địa lý không làm tình cảm phai nhạt, mà trái lại, nó trở thành cái cớ để đôi lứa hướng về nhau với sự thấu hiểu sâu sắc.
2. Sự quan tâm giản dị mà cảm động Nhạc sĩ đã khéo léo đưa những chi tiết rất đời thực của đời sống chiến đấu vào ca từ:
• Nỗi lòng của anh: Thương em bên phía Đông mưa nhiều, đường trơn gánh gạo nặng nề, muỗi rừng vây quanh. Câu hỏi Hết rau rồi em có lấy măng không? chứa đựng sự quan tâm mộc mạc, chân thành nhất của người lính dành cho người yêu.
• Nỗi lòng của em: Thương anh bên phía Tây đối mặt với cái lạnh mùa Đông, nước khe cạn và những lèn đá khô khốc. Em lo lắng khi anh say mê miền đất lạ nhưng thực chất là lo cho sự an nguy của anh trên con đường chắn bom thù.
3. Biến riêng tư thành đại nghĩa Hình ảnh cái gạt nước trên xe anh xua tan nỗi nhớ và nhành cây gạt đi mối riêng tư của em khi xuống núi là những ẩn dụ tuyệt vời. Những tình cảm cá nhân không bị triệt tiêu mà được chuyển hóa thành động lực. Tình yêu của họ không chỉ dừng lại ở hai cá nhân, mà nó trở thành sợi dây kết nối: "Những binh đoàn nối nhau ra tiền tuyến*
Như tình yêu nối lời vô tận"*. Tình yêu của họ lớn lao như chính dãy Trường Sơn, nối liền hai miền Đông
• Tây để cùng hướng về mục tiêu giải phóng dân tộc.
Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây sở hữu giai điệu vừa mang âm hưởng dân ca, vừa có nhịp điệu hành khúc thôi thúc. Bài hát khẳng định một chân lý: trong lửa đạn chiến tranh, tình yêu chính là sức mạnh kỳ diệu nhất giúp con người vượt qua mọi gian khổ. Sắp tới có dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam hay các chương trình văn nghệ truyền thống, bạn có muốn tôi giúp bạn biên soạn một lời dẫn thật hào hùng cho ca khúc này không?
LỜI BÀI HÁT
Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây
Trường Sơn Tây anh đi
Thương em thương em bên ấy mưa nhiều
Con đường là gánh gạo
Muỗi bay rừng già cho dài mà tay áo
Hết rau rồi em có lấy măng không?
Còn em thương bên Tây anh mùa Đông
Nước khe cạn bướm bay lèn đá
Biết lòng anh say miền đất lạ
Là chắc em lo đường chắn bom thù
Anh lên xe trời đổ cơn mưa
Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ
Em xuống núi nắng về rực rỡ
Cái nhành cây gạt mối riêng tư
Từ nơi em đưa sang bên nơi anh
Những binh đoàn nối nhau ra tiền tuyến
Như tình yêu nối lời vô tận
Là Đông Trường Sơn nối Tây Trường Sơn