
Tác giả: Phạm Duy
Thể hiện: Tuấn Ngọc
"Kiếp nào có yêu nhau" là một tuyệt phẩm của nhạc sĩ Phạm Duy mang âm hưởng liêu trai và nỗi đau nhân thế tột cùng về một tình yêu định mệnh. Ca khúc mở đầu bằng lời khẩn cầu đau đớn khi nhân vật chính không dám đối diện với người thương vì mọi hương sắc tình yêu nay đã phai tàn. Hình ảnh đôi mi buông xuôi và môi răng quên nụ cười khắc họa một sự tan vỡ từ sâu thẳm tâm hồn nơi niềm tin và sức sống đã hoàn toàn cạn kiệt. Tác giả sử dụng những ẩn dụ đầy ám ảnh như trăng thu gãy đôi bờ hay cánh chim bay biệt xứ để diễn tả sự chia lìa vĩnh viễn giữa hai thế giới. Điệp khúc vang lên như một lời thề nguyền đầy bi tráng về việc hẹn gặp lại nhau ở một kiếp khác nơi hoa chưa nở và tình chưa biết sợ. Nỗi hoài nghi về sự tồn tại của người thương cùng câu hỏi tìm kiếm vô vọng tạo nên một không gian âm nhạc đầy hư ảo và nghẹn ngào. Từng ca từ như những giọt nước mắt rơi theo tiếng hát để tiễn biệt một mối tình đã đi vào cõi thiên thu không thể cứu vãn. Sự tuyệt vọng đạt đến đỉnh điểm khi người ở lại chấp nhận thực tại rằng chúng ta đã thực sự quên nhau và xa nhau mãi mãi. Nhạc phẩm không chỉ là một bài hát về sự chia tay mà còn là bài thơ về sự hữu hạn của đời người và sự bất tử của khát vọng yêu đương. Kết thúc bài hát để lại trong lòng người nghe một khoảng lặng mênh mông về những dở dang và tiếc nuối cho một kiếp người yêu nhau không thành.
"Kiếp nào có yêu nhau" là một tuyệt phẩm của nhạc sĩ Phạm Duy mang âm hưởng liêu trai và nỗi đau nhân thế tột cùng về một tình yêu định mệnh. Ca khúc mở đầu bằng lời khẩn cầu đau đớn khi nhân vật chính không dám đối diện với người thương vì mọi hương sắc tình yêu nay đã phai tàn. Hình ảnh đôi mi buông xuôi và môi răng quên nụ cười khắc họa một sự tan vỡ từ sâu thẳm tâm hồn nơi niềm tin và sức sống đã hoàn toàn cạn kiệt. Tác giả sử dụng những ẩn dụ đầy ám ảnh như trăng thu gãy đôi bờ hay cánh chim bay biệt xứ để diễn tả sự chia lìa vĩnh viễn giữa hai thế giới. Điệp khúc vang lên như một lời thề nguyền đầy bi tráng về việc hẹn gặp lại nhau ở một kiếp khác nơi hoa chưa nở và tình chưa biết sợ. Nỗi hoài nghi về sự tồn tại của người thương cùng câu hỏi tìm kiếm vô vọng tạo nên một không gian âm nhạc đầy hư ảo và nghẹn ngào. Từng ca từ như những giọt nước mắt rơi theo tiếng hát để tiễn biệt một mối tình đã đi vào cõi thiên thu không thể cứu vãn. Sự tuyệt vọng đạt đến đỉnh điểm khi người ở lại chấp nhận thực tại rằng chúng ta đã thực sự quên nhau và xa nhau mãi mãi. Nhạc phẩm không chỉ là một bài hát về sự chia tay mà còn là bài thơ về sự hữu hạn của đời người và sự bất tử của khát vọng yêu đương. Kết thúc bài hát để lại trong lòng người nghe một khoảng lặng mênh mông về những dở dang và tiếc nuối cho một kiếp người yêu nhau không thành.
1. Đừng nhìn anh nữa em ơi, hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn anh đừng nhìn anh nữa em ơi
Đôi mi đã buông xuôi, môi răng đã quên cười.
2. Hẳn người thôi đã quên ta, trăng thu gãy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ
Gặp người chăng, gặp người chăng nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ, đêm sâu gối ơ thờ.
ĐK:
Kiếp nào có yêu nhau thì xin tìm đến mai sau
Hoa xanh khi chưa nở tình xanh khi chưa lo sợ
Bao giờ có yêu nhau thì xin gạt hết thương đau
Em đâu em đâu rồi em đâu em đâu rồi.
3. Đừng nhìn nhau nữa em ơi, xa nhau đã xa rồi
Quên nhau đã quên rồi
Còn nhìn chi, còn nhìn chi nữa em ơi
Nước mắt đã buông rơi, theo tiếng hát qua đời.
Đừng nhìn nhau nữa em ơi.
Đang tải bình luận...