
Tác giả: Huỳnh Anh
Thể hiện: Tuấn Vũ
"Kiếp cầm ca" của Huỳnh Anh là bản tự sự đầy nước mắt về thân phận người nghệ sĩ sau ánh đèn sân khấu hào nhoáng. Tác giả khắc họa nỗi cô đơn cùng cực khi màn nhung khép lại, trả người ca sĩ về với bóng đêm tịch liêu và xóm nghèo quạnh hiu. Hình ảnh hạt mưa rơi ướt vai người tha hương càng làm đậm thêm vẻ tiêu điều của một cuộc đời mua vui cho thiên hạ. Dẫu được người đời lưu luyến khi đang rực rỡ, nhưng lúc hoa tàn nhụy úa, nghệ sĩ chỉ còn là bến vắng cho khách ghé thăm đôi lần rồi rời đi. Nhạc phẩm lột tả sự đối lập nghiệt ngã giữa tiếng hát cung đàn vang vọng và thực tại lẻ loi bên thềm vắng trong đêm mưa. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi sầu, khẳng định nỗi niềm riêng chẳng biết gửi gắm cùng ai khi ánh đèn sân khấu đã tắt lịm. Đây là tiếng lòng đau đớn cho những kiếp tằm nhả tơ, luôn khao khát một sự thấu cảm chân thành giữa cuộc đời phiêu linh. Khúc hát khép lại với hình ảnh người ca sĩ khóc cho phận mình, tạo nên một nốt lặng đầy ám ảnh về kiếp sống phù du.
"Kiếp cầm ca" của Huỳnh Anh là bản tự sự đầy nước mắt về thân phận người nghệ sĩ sau ánh đèn sân khấu hào nhoáng. Tác giả khắc họa nỗi cô đơn cùng cực khi màn nhung khép lại, trả người ca sĩ về với bóng đêm tịch liêu và xóm nghèo quạnh hiu. Hình ảnh hạt mưa rơi ướt vai người tha hương càng làm đậm thêm vẻ tiêu điều của một cuộc đời mua vui cho thiên hạ. Dẫu được người đời lưu luyến khi đang rực rỡ, nhưng lúc hoa tàn nhụy úa, nghệ sĩ chỉ còn là bến vắng cho khách ghé thăm đôi lần rồi rời đi. Nhạc phẩm lột tả sự đối lập nghiệt ngã giữa tiếng hát cung đàn vang vọng và thực tại lẻ loi bên thềm vắng trong đêm mưa. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi sầu, khẳng định nỗi niềm riêng chẳng biết gửi gắm cùng ai khi ánh đèn sân khấu đã tắt lịm. Đây là tiếng lòng đau đớn cho những kiếp tằm nhả tơ, luôn khao khát một sự thấu cảm chân thành giữa cuộc đời phiêu linh. Khúc hát khép lại với hình ảnh người ca sĩ khóc cho phận mình, tạo nên một nốt lặng đầy ám ảnh về kiếp sống phù du.
1. Mưa rơi cho đời thêm nhớ thương
Hạt mưa ướt vai người tha hương
Mưa rơi phố thưa vắng tiêu điều
Xóm nghèo quạnh hiu màn đêm tịch liêu.
2. Đêm đêm đem lời ca tiếng thơ
Đời ca hát cho người mua vui
Nhưng khi cánh nhung khép im lìm
Ánh đèn lặng tắt gởi ai nỗi niềm.
ĐK: Người đến bên mình khi vui trăm ngàn lưu luyến
Nhưng hoa xưa đã tàn úa đâu còn
Đời ta là bến ai qua ghé thăm đôi lần
Nhớ chăng tiếng ca cung đàn ngày xưa.
3. Đêm nay bên thềm một bóng ai
Dừng chân bước giang hồ phiêu linh
Mưa đêm vẫn rơi mãi không ngừng
Có người ca sĩ khóc đời quạnh hiu.
Đang tải bình luận...