
Tác giả: Cô Phượng
Thể hiện: Tâm Đoan
"Khi không" là một sáng tác bolero đầy tâm trạng của nhạc sĩ Cô Phượng lột tả nỗi bàng hoàng và đau đớn của một người con gái khi tình yêu tan vỡ bất ngờ. Ca khúc bắt đầu bằng sự ngỡ ngàng trước thái độ ngoảnh mặt làm ngơ và hững hờ vô cớ của người đàn ông mà không một lời giải thích rõ ràng về những lỗi lầm. Tác giả đã khéo léo đặt ra những giả thuyết về việc thay lòng đổi dạ để chạy theo vinh hoa phú quý khiến những kỷ niệm ân tình xưa cũ bỗng chốc trở nên rẻ rúng. Hình ảnh điển tích về đóa trà mi cùng con ong đã tỏ đường đi gợi lên sự bẽ bàng của một phận má đào khi niềm tin đặt sai chỗ vào những lời đường mật. Nỗi cay đắng dâng trào khi nhận ra sự hời hợt và nông nổi trong tình yêu của đối phương dẫn đến kết cục là những giọt nước mắt xót xa tuôn trào trong muộn màng. Từng lời ca như một lời tự sự đầy trách móc về sự dối lừa và tráo trở của lòng người sau khi đã có được tình cảm chân thành của người thiếu nữ. Nhịp điệu trầm buồn đặc trưng của dòng nhạc trữ tình càng làm đậm nét thêm sự cô đơn và tủi nhục của nhân vật chính trong vòng xoáy của ái tình. Kết thúc bài hát là lời thề quyết liệt không bao giờ để bản thân rơi vào bi kịch tương tự thêm một lần nào nữa như một cách để tự bảo vệ trái tim. Toàn bộ nhạc phẩm là một bức tranh xám xịt về sự mất mát niềm tin và lời cảnh báo về những ngọt ngào giả tạo trong cuộc sống đầy rẫy sự biến lừa. Khúc hát đã chạm đến sự đồng cảm của biết bao tâm hồn từng phải nếm trải vị đắng của sự phụ bạc và giúp họ tìm thấy tiếng nói chung trong nỗi đau.
"Khi không" là một sáng tác bolero đầy tâm trạng của nhạc sĩ Cô Phượng lột tả nỗi bàng hoàng và đau đớn của một người con gái khi tình yêu tan vỡ bất ngờ. Ca khúc bắt đầu bằng sự ngỡ ngàng trước thái độ ngoảnh mặt làm ngơ và hững hờ vô cớ của người đàn ông mà không một lời giải thích rõ ràng về những lỗi lầm. Tác giả đã khéo léo đặt ra những giả thuyết về việc thay lòng đổi dạ để chạy theo vinh hoa phú quý khiến những kỷ niệm ân tình xưa cũ bỗng chốc trở nên rẻ rúng. Hình ảnh điển tích về đóa trà mi cùng con ong đã tỏ đường đi gợi lên sự bẽ bàng của một phận má đào khi niềm tin đặt sai chỗ vào những lời đường mật. Nỗi cay đắng dâng trào khi nhận ra sự hời hợt và nông nổi trong tình yêu của đối phương dẫn đến kết cục là những giọt nước mắt xót xa tuôn trào trong muộn màng. Từng lời ca như một lời tự sự đầy trách móc về sự dối lừa và tráo trở của lòng người sau khi đã có được tình cảm chân thành của người thiếu nữ. Nhịp điệu trầm buồn đặc trưng của dòng nhạc trữ tình càng làm đậm nét thêm sự cô đơn và tủi nhục của nhân vật chính trong vòng xoáy của ái tình. Kết thúc bài hát là lời thề quyết liệt không bao giờ để bản thân rơi vào bi kịch tương tự thêm một lần nào nữa như một cách để tự bảo vệ trái tim. Toàn bộ nhạc phẩm là một bức tranh xám xịt về sự mất mát niềm tin và lời cảnh báo về những ngọt ngào giả tạo trong cuộc sống đầy rẫy sự biến lừa. Khúc hát đã chạm đến sự đồng cảm của biết bao tâm hồn từng phải nếm trải vị đắng của sự phụ bạc và giúp họ tìm thấy tiếng nói chung trong nỗi đau.
1. Khi không anh lại ngoảnh mặt làm ngơ
Em tội tình chi anh bỗng hững hờ
Điều gì lầm lỗi anh ơi
Bọn mình nhỏ to đôi lời
Hay giận hờn mất lòng nhau thôi.
2. Khi không anh lại kiếm chuyện lìa nhau
Hay là anh quen người khác sang giàu
Nghe lời em mới đem trao
Kỷ niệm khó quên đêm nào
Thương nhau rồi anh đành phụ sao.
ĐK:
Trời ơi thôi rồi một đóa trà mi
Con ong đã tỏ đường đi con ong đã rõ lối về
Trời ơi yêu người người nỡ đổi thay
Yêu người người cười đắng cay
Yêu người nông nỗi như vậy.
3. Khi không anh lại dối lừa được sao
Tin lầm anh qua lời nói ngọt ngào
Bây giờ tình đã bay cao
Một lần xót xa tuôn trào
Thôi xin thề không còn lần sau.
Đang tải bình luận...