
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Hiền Thục
"Gọi tên bốn mùa" là một kiếp nhân sinh thu nhỏ trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn nơi vẻ đẹp của người phụ nữ hòa quyện cùng sự luân chuyển của đất trời. Nhạc phẩm khắc họa hình ảnh người em đứng lên đi qua những cơn mưa hạ thì thầm dưới chân ngà rồi bước tới mùa thu tàn tạ với những hàng cây khô bơ vơ. Tác giả khéo léo dẫn dắt người nghe qua cái lạnh từng ngón sương mù của mùa đông nhạt nhòa để rồi đón lấy nụ xuân xanh thênh thang trong ngày tuổi em bão bùng. Tuy nhiên sự hiện diện của bốn mùa chỉ là cái cớ để nhạc sĩ nói về nỗi buồn vĩnh cửu và sự ra đi không trở lại của những giấc mơ tình yêu như dấu chim bay. Điệp khúc vang lên như một lời tự sự đầy xót xa khi mùa xuân không về và mùa hạ chỉ còn lại khói mây khiến thân hình em trở nên hao gầy trong nỗi buồn ngất ngây. Hình ảnh suối tóc dài như đêm thần thoại đối lập với vùng tương lai chợt xa xôi gợi lên sự lo âu về tuổi xuân đang lạnh dần trong dòng máu người con gái. Những dấu vết của thời gian hằn lên tuổi trời được Trịnh Công Sơn ví như một tin buồn từ ngày mẹ cho ta mang nặng kiếp người đầy khổ lụy. Từng giai điệu da diết hòa cùng ca từ đậm chất triết học lột tả sự cô đơn của con người trước vũ trụ mênh mông và sự tàn phai không thể cưỡng lại. Nhạc phẩm là một bài thơ đẹp nhưng buồn bã giúp chúng ta thấu hiểu hơn về thân phận con người giữa dòng chảy bất tận của thời gian vô ảnh. Kết thúc bài hát để lại một khoảng trống lặng lẽ nơi người nghe chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự tồn tại và những giá trị tình cảm mong manh.
"Gọi tên bốn mùa" là một kiếp nhân sinh thu nhỏ trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn nơi vẻ đẹp của người phụ nữ hòa quyện cùng sự luân chuyển của đất trời. Nhạc phẩm khắc họa hình ảnh người em đứng lên đi qua những cơn mưa hạ thì thầm dưới chân ngà rồi bước tới mùa thu tàn tạ với những hàng cây khô bơ vơ. Tác giả khéo léo dẫn dắt người nghe qua cái lạnh từng ngón sương mù của mùa đông nhạt nhòa để rồi đón lấy nụ xuân xanh thênh thang trong ngày tuổi em bão bùng. Tuy nhiên sự hiện diện của bốn mùa chỉ là cái cớ để nhạc sĩ nói về nỗi buồn vĩnh cửu và sự ra đi không trở lại của những giấc mơ tình yêu như dấu chim bay. Điệp khúc vang lên như một lời tự sự đầy xót xa khi mùa xuân không về và mùa hạ chỉ còn lại khói mây khiến thân hình em trở nên hao gầy trong nỗi buồn ngất ngây. Hình ảnh suối tóc dài như đêm thần thoại đối lập với vùng tương lai chợt xa xôi gợi lên sự lo âu về tuổi xuân đang lạnh dần trong dòng máu người con gái. Những dấu vết của thời gian hằn lên tuổi trời được Trịnh Công Sơn ví như một tin buồn từ ngày mẹ cho ta mang nặng kiếp người đầy khổ lụy. Từng giai điệu da diết hòa cùng ca từ đậm chất triết học lột tả sự cô đơn của con người trước vũ trụ mênh mông và sự tàn phai không thể cưỡng lại. Nhạc phẩm là một bài thơ đẹp nhưng buồn bã giúp chúng ta thấu hiểu hơn về thân phận con người giữa dòng chảy bất tận của thời gian vô ảnh. Kết thúc bài hát để lại một khoảng trống lặng lẽ nơi người nghe chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự tồn tại và những giá trị tình cảm mong manh.
1. Em đứng lên gọi mưa vào Hạ
Từng cơn mưa từng cơn mưa
Từng cơn mưa mưa thì thầm dưới chân ngà
Em đứng lên mùa Thu tàn tạ
Hàng cây khô cành bơ vơ
Hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô
2. Em đứng lên mùa Đông nhạt nhòa
Từng đêm mưa từng đêm mưa
Từng đêm mưa mưa lạnh từng ngón sương mù
Em đứng lên mùa Xuân vừa mở
Nụ xuân xanh cành thênh thang
Chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng
ĐK; Rồi mùa Xuân không về, mùa Thu cũng ra đi
Mùa Đông vời vợi, mùa Hạ khói mây
Rồi từ nay em gọi, tình yêu dấu chim bay
Gọi thân hao gầy, gọi buồn ngất ngây
3. Ôi tóc em dài đêm thần thoại
Vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người
Nghe xót xa hằn lên tuổi trời
Đang tải bình luận...
Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người
--------------------
Phiên bản nâng cao theo bài đăng của thành viên "lyre"
Em đứng lên gọi mưa vào Hạ
Từng cơn mưa từng cơn mưa
Từng cơn mưa mưa thì thầm dưới chân ngà
Em đứng lên mùa Thu tàn tạ
Hàng cây khô cành bơ vơ
Hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô
Em đứng lên mùa Đông nhạt nhòa
Từng đêm mưa từng đêm mưa
Từng đêm mưa mưa lạnh từng ngón sương mù
Em đứng lên mùa Xuân vừa mở
Nụ xuân xanh cành thênh thang
Chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng
Rồi mùa Xuân không về
Mùa Thu cũng ra đi
Mùa Đông vời vợi
Mùa Hạ khói mây
Rồi từ nay em gọi
Tình yêu dấu chim bay
Gọi thân hao gầy
Gọi buồn ngất ngây
Ôi tóc em dài đêm thần thoại
Vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người
Nghe xót xa hằn trên tuổi trời
Trẻ thơ ơi trẻ thơ ơi
Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người