
Đừng Ví Em Là Biển
Thể hiện: Anh Thơ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Đừng Ví Em Là Biển" của Trần Thanh Tùng và Minh Thiện là một khúc nhạc tình sâu sắc mang tâm thế tự sự của người phụ nữ về khát vọng một tình yêu giản đơn và đích thực. Bài hát mở đầu bằng lời khước từ đầy tinh tế trước những phép so sánh mỹ lệ về sự bao la sâu thẳm của đại dương bởi em tự nhận mình chỉ là chiếc thuyền nan bé nhỏ không thể rời xa bến bờ. Tác giả lột tả nỗi nghịch lý của biển cả khi giữa mênh mông nước mặn chát vẫn luôn khao khát một nguồn nước ngọt lành cũng như tâm hồn người phụ nữ luôn cần sự thấu hiểu từ người yêu. Hình ảnh sóng xô ngàn năm không tìm thấy bến đỗ gợi lên sự bất định và cô đơn của một thực thể quá rộng lớn giữa cuộc đời đầy biến động vui buồn. Lời ca khẳng định mạnh mẽ rằng em không muốn làm biển khơi rộng lớn mà chỉ muốn là chính mình với những cảm xúc chân thật nhất của một con người bình dị. Sự rộng lớn của biển cũng chính là nỗi cô đơn cùng cực khi phải một mình nằm ngang chắn bão và chịu đựng sự tan nát của tâm hồn trước những cơn sóng dữ của định mệnh. Nhạc phẩm tôn vinh sự chung thủy tuyệt đối khi nhân vật chính bày tỏ mong muốn được thuộc về riêng một người thay vì là bến bờ nằm khắp muôn nơi như đại dương bao la. Qua giọng hát tha thiết bài hát trở thành lời nhắn nhủ rằng tình yêu không cần những điều lớn lao phù phiếm mà chỉ cần sự gắn kết và hiện diện chân thành bên nhau mỗi ngày. Những giai điệu trầm lắng hòa quyện cùng ý thơ giàu triết lý đã chạm đến trái tim người nghe về định nghĩa của một hạnh phúc thực sự nằm ở sự thấu hiểu và sẻ chia. Tác phẩm khép lại bằng lời khẳng định đầy tính nữ quyền và mong cầu sự bình yên khi được là chính mình trong vòng tay bảo vệ của người đàn ông mình yêu thương. Toàn bộ nhạc phẩm là một bức tranh tâm lý tinh tế nhắc nhở chúng ta hãy yêu bằng sự chân thành và trân trọng những giá trị giản đơn nhưng bền vững của tình cảm lứa đôi.
LỜI BÀI HÁT
1. Đừng ví em là biển
Sâu thẳm và bao la
Thuyền nan em bé nhỏ
Không xa được bến bờ.
Đừng ví em là biển
Nước mặn chát chân trời
Giữa mênh mông vẫn khát
Không uống được anh ơi.
2. Đừng ví em là biển
Ngàn năm sóng xô hoài
Suốt cuộc đời không gặp
Bến bờ nào tàn phai
Vị mặn dâng cho đời
Buồn vui đầy lại vơi.
DK. Em không là biển khơi
Em chỉ là em thôi
Đừng ví em là biển
Càng rộng càng cô đơn
Mỗi nằm ngang chấn bão
Tan nát cả tâm hồn.
* Em không là biển khơi
Bến bờ nằm khắp muôn nơi
Mà lòng em chỉ muốn
Của một mình anh thôi
Đừng ví em là biển
Em chỉ là em thôi
ĐừngHợp âm ví em là biển
Em chỉ là em thôi.