
Điệu ví dặm là em
Thể hiện: Anh Thơ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Tên: Điệu ví dặm là em Tác giả: Quốc Nam "Áo mới Cà Mau" của Thanh Sơn là bức tranh rạng rỡ về vùng đất cực Nam Tổ quốc với tình người nồng hậu và cảnh sắc hữu tình. Tác giả xóa tan khoảng cách địa lý xa xôi bằng lời mời gọi chân thành, đưa du khách xuôi mái chèo qua sông Ông Đốc đến với chợ Cà Mau nhộn nhịp xuồng ghe. Hình ảnh Cái Nước, Đầm Dơi cùng tiếng ru hời thiết tha lột tả vẻ đẹp duyên dáng của người thiếu nữ Cà Mau đang lớn dần cùng sự đổi thay của quê hương. Mùi hương bông tràm thoảng đưa trong gió xuân và tiếng muỗi kêu rừng U Minh tạo nên nét đặc trưng riêng biệt, vừa mộc mạc vừa đầy chất thơ. Nhạc phẩm tôn vinh sự trỗi dậy của vùng đất này qua hình ảnh "mặc thêm áo mới", rạng rỡ và xinh đẹp hơn trong mắt khách lạ ngàn phương. Toàn bộ lời ca toát lên niềm tự hào, sự lưu luyến và khát khao gắn kết tình cảm đôi lứa giữa khung trời bao la của Năm Căn, sông nước. Khúc hát khép lại bằng lời khẳng định đầy tình tứ rằng chỉ cần một lần về thăm là sẽ thấy thương ngay mảnh đất và con người nơi cuối bản đồ. Lyrics: Hò: Rồi một chiều chợt nhớ quê hương Nghe em hát dân ca Xứ Nghệ Câu hát ru như một thời thuở bé Đưa ta về bến bãi tuổi thơ xưa Điệu ví quê hương giữa bộn bề bận rộn Đất quê mình còn nghèo lắm người ơi Sao điệu ví cứ nghĩa tình đến thế Nao nao lòng, đứa con ở nơi xa Mời anh về Hà Tĩnh Ơi khúc hát sông quê ai đi xa mô đó… Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ Ai lạ ai quen sao nỡ không về Em cứ đùa anh “nỏ cho” và “nỏ lấy” Sao mềm lòng ngồi hát để anh nghe Khúc dân ca có từ trong máu thịt Không thể dối lòng làm sống dậy một hồn quê Tôi viết tặng em bài ca lần đầu gặp gỡ Bởi chia xa không nói được nên lời Nhưng điệu ví theo anh về mãi mãi Anh cứ mơ hoài điệu ví dặm là em
LỜI BÀI HÁT
Hò: Rồi một chiều chợt nhớ quê hương
Nghe em hát dân ca Xứ Nghệ
Câu hát ru như một thời thuở bé
Đưa ta về bến bãi tuổi thơ xưa
Điệu ví quê hương giữa bộn bề bận rộn
Đất quê mình còn nghèo lắm người ơi
Sao điệu ví cứ nghĩa tình đến thế
Nao nao lòng, đứa con ở nơi xa
Mời anh về Hà Tĩnh
Ơi khúc hát sông quê ai đi xa mô đó…
Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ
Ai lạ ai quen sao nỡ không về
Em cứ đùa anh “nỏ cho” và “nỏ lấy”
Sao mềm lòng ngồi hát để anh nghe
Khúc dân ca có từ trong máu thịt
Không thể dối lòng làm sống dậy một hồn quê
Tôi viết tặng em bài ca lần đầu gặp gỡ
Bởi chia xa không nói được nên lời
Nhưng điệu ví theo anh về mãi mãi
Anh cứ mơ hoài điệu ví dặm là em