
Tác giả: Đức Huy
Thể hiện: Tuấn Ngọc
"Để quên con tim" của Đức Huy là tiếng lòng đầy khắc khoải của một lữ khách rời xa Paris nhưng tâm hồn vẫn ở lại bên người yêu. Khoảng cách địa lý giữa Cali gió mưa và Paris hoa lệ được nối liền bằng những nỗi nhớ giăng sầu và kỷ niệm gối đầu từng đêm. Tác giả khéo léo dùng hình ảnh "gió lạnh lập đông" bên dòng sông Seine để đối lập với sự "cô đơn rã rời" nơi đất Mỹ, lột tả sự trống trải đến lặng câm. Việc tự thú "anh đã để quên con tim" là lời khẳng định mãnh liệt nhất cho một tình yêu sâu đậm, vượt qua mọi giới hạn không gian. Những đêm thao thức trằn trọc và tiếng gọi thầm tên em khi nắng chiều nhạt đã tạo nên một không gian âm nhạc tràn ngập sự hoài niệm. Giai điệu tự sự, nhẹ nhàng nhưng da diết khiến người nghe cảm nhận trọn vẹn nỗi đau của một cuộc chia ly chưa hẹn ngày gặp lại. Bài hát là bức tranh chân thực về sự lạc lõng của một trái tim yêu chân thành đang lạc bước giữa hai chân trời thương nhớ. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ lãng mạn, thanh tao đặc trưng của âm nhạc Đức Huy, khiến nỗi buồn trở nên đẹp đẽ và ám ảnh khôn nguôi.
"Để quên con tim" của Đức Huy là tiếng lòng đầy khắc khoải của một lữ khách rời xa Paris nhưng tâm hồn vẫn ở lại bên người yêu. Khoảng cách địa lý giữa Cali gió mưa và Paris hoa lệ được nối liền bằng những nỗi nhớ giăng sầu và kỷ niệm gối đầu từng đêm. Tác giả khéo léo dùng hình ảnh "gió lạnh lập đông" bên dòng sông Seine để đối lập với sự "cô đơn rã rời" nơi đất Mỹ, lột tả sự trống trải đến lặng câm. Việc tự thú "anh đã để quên con tim" là lời khẳng định mãnh liệt nhất cho một tình yêu sâu đậm, vượt qua mọi giới hạn không gian. Những đêm thao thức trằn trọc và tiếng gọi thầm tên em khi nắng chiều nhạt đã tạo nên một không gian âm nhạc tràn ngập sự hoài niệm. Giai điệu tự sự, nhẹ nhàng nhưng da diết khiến người nghe cảm nhận trọn vẹn nỗi đau của một cuộc chia ly chưa hẹn ngày gặp lại. Bài hát là bức tranh chân thực về sự lạc lõng của một trái tim yêu chân thành đang lạc bước giữa hai chân trời thương nhớ. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ lãng mạn, thanh tao đặc trưng của âm nhạc Đức Huy, khiến nỗi buồn trở nên đẹp đẽ và ám ảnh khôn nguôi.
1. Gọi thầm tên em khi nắng chiều nhạt ngoài sân
Trở về Cali anh nghe nhớ nhung giăng sầu
Từ ngày xa em anh bỗng trở thành lặng câm
Ngày rời Paris anh hứa sẽ quay trở lại
2. Nghìn trùng xa xôi xa vút ngàn lời chờ mong
Bầu trời Cali hôm nay gió mưa giăng đầy
Kỷ niệm bên em anh đã gối đầu từng đêm
Ngày rời Paris anh đã để quên con tim.
ĐK: Anh đi về anh nhớ bóng dáng người ở lại, Paris em yêu ơi
Anh nhớ em thật nhiều, , anh nhớ em thật nhiều .. người yêu ơi
3. Buổi chiều sông Seine có gió lạnh về lập đông
Buổi chiều Cali cô đơn từng cơn rã rời
Từ ngày xa em thao thức trằn trọc từng đêm
Ngày rời Paris anh đã để quên con tim.
Đang tải bình luận...