
Tác giả: Quốc Vượng
Thể hiện: Cẩm ly
Dấu chôn tình buồn của nhạc sĩ Quốc Vượng là một bản nhạc buồn mang đậm không khí hoài niệm và sự cô độc của người phụ nữ khi tình yêu tan vỡ. Bài hát mở đầu bằng khung cảnh mùa thu – mùa của sự chia ly – khi người đàn ông ra đi để lại những cành lá xơ xác và một tâm hồn hiu hắt băng giá. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh những vết chim bay để diễn tả sự trôi đi vô tình của thời gian và nỗi đau cứ mãi đọng lại khi bao dấu yêu vẫn còn hiện hữu trong tâm trí người ở lại. Nhân vật chính trong bài hát chọn một thái độ sống đầy bao dung nhưng cũng vô cùng bi lụy: cầu mong người ra đi được hạnh phúc, còn bản thân mình chấp nhận kiếp phiêu du giấu chôn tình nhớ. Sự lựa chọn yêu mãi mình anh và để đời phiêu lãng theo gió mây là một cách trốn chạy nỗi đau, nhưng thực tế lại càng khắc sâu thêm sự trống trải. Phần điệp khúc vang lên như một lời chất vấn đầy xót xa: Vì sao anh nỡ quên hết?. Hình ảnh đôi chân dẫm trên những chiếc lá rụng rơi héo khô trên đường về là một ẩn dụ đắt giá cho sự vụn vỡ của những kỷ niệm. Kết thúc bằng sự nuối tiếc về hơi ấm của những bàn tay đan chặt và những nụ hôn nồng ấm, nhạc phẩm đã chạm đến sự tận cùng của nỗi cô đơn khi mất đi người tri kỷ để chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc đời. Toàn bộ ca khúc toát lên vẻ đẹp u buồn, tĩnh lặng, là tiếng lòng thổn thức của một trái tim thủy chung đến tội nghiệp giữa dòng đời phiêu bạt.
Dấu chôn tình buồn của nhạc sĩ Quốc Vượng là một bản nhạc buồn mang đậm không khí hoài niệm và sự cô độc của người phụ nữ khi tình yêu tan vỡ. Bài hát mở đầu bằng khung cảnh mùa thu – mùa của sự chia ly – khi người đàn ông ra đi để lại những cành lá xơ xác và một tâm hồn hiu hắt băng giá. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh những vết chim bay để diễn tả sự trôi đi vô tình của thời gian và nỗi đau cứ mãi đọng lại khi bao dấu yêu vẫn còn hiện hữu trong tâm trí người ở lại. Nhân vật chính trong bài hát chọn một thái độ sống đầy bao dung nhưng cũng vô cùng bi lụy: cầu mong người ra đi được hạnh phúc, còn bản thân mình chấp nhận kiếp phiêu du giấu chôn tình nhớ. Sự lựa chọn yêu mãi mình anh và để đời phiêu lãng theo gió mây là một cách trốn chạy nỗi đau, nhưng thực tế lại càng khắc sâu thêm sự trống trải. Phần điệp khúc vang lên như một lời chất vấn đầy xót xa: Vì sao anh nỡ quên hết?. Hình ảnh đôi chân dẫm trên những chiếc lá rụng rơi héo khô trên đường về là một ẩn dụ đắt giá cho sự vụn vỡ của những kỷ niệm. Kết thúc bằng sự nuối tiếc về hơi ấm của những bàn tay đan chặt và những nụ hôn nồng ấm, nhạc phẩm đã chạm đến sự tận cùng của nỗi cô đơn khi mất đi người tri kỷ để chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc đời. Toàn bộ ca khúc toát lên vẻ đẹp u buồn, tĩnh lặng, là tiếng lòng thổn thức của một trái tim thủy chung đến tội nghiệp giữa dòng đời phiêu bạt.
1. Kìa mùa thu sang còn đây mà anh đã ra đi lãng quên tình em
Tình buồn vương những cành lá còn xơ xác nơi đây chờ thân héo gầy
Lòng em hiu hắt băng giá
Những tháng ngày buồn theo những vết chim bay
Anh đã xa thật sao khi bao yêu dấu còn đây
2. Lòng này đã muốn rời xa để quên hết nỗi đau mãi trong lòng ta
Cầu mong anh sẽ hạnh phúc, còn em mãi phiêu du giấu chôn tình nhớ
Đành xin yêu mãi mình anh hỡi người
Đời phiêu lãng để qua kiếp người
Cùng với gió đi khắp nơi nơi tháng năm buồn trôi
ĐK: Vì sao anh nỡ quên hết năm tháng mà ta đã yêu nhau thật đậm sâu
Để em một bóng với những chiếc lá rụng rơi héo khô dẫm trên đường về
Còn ai nữa để tay cầm tay, còn ai nữa để chia từng cơn vui buồn
Và trong những chiếc hôn nồng ấm êm đềm
Đang tải bình luận...