
Xin gọi nhau là cố nhân
Thể hiện: Tâm Đoan
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát Xin gọi nhau là cố nhân của Song Ngọc là một bản tình ca buồn đầy hoài niệm, thể hiện sự luyến tiếc và nỗi đau của một mối tình đã qua. Lời ca phản ánh sự cô đơn của người trở về nơi xưa, giữa không gian hoang vắng và những kỷ niệm cũ. Với những câu như Gót mòn tìm dư hương ngày xưa và Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi, bài hát khắc họa rõ nét cảm giác mất mát và sự cô đơn của người trong cuộc, khi tìm lại những dấu vết của tình yêu đã qua. Điệp khúc với những câu như Thu đến thu đi cho lá vàng lại bay và Ân tình xưa đã lỡ, thời gian nào bôi xóa cho thấy một tình yêu đã không thể tiếp tục, dù vẫn còn đọng lại những ký ức không thể quên. Xin ghi nhạc lòng thương nhớ như một lời thổ lộ nỗi nhớ da diết, dù thời gian đã trôi qua và người yêu đã xa. Bài hát thể hiện một sự buồn bã, tiếc nuối, và một chút tựa như lời chia tay với những gì đã qua, dù tình cảm vẫn còn đọng lại trong lòng. Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài hát đầy cảm xúc này!
LỜI BÀI HÁT
1. Tôi trở về đây lúc đêm vừa lên
Giăng mắt trời mưa phố xưa buồn tênh
Gót mòn tìm dư hương ngày xưa
Bao nhiêu kỷ niệm êm ái
Một tình yêu thoáng trên tầm tay
2. Tôi trở về đây với con đường xưa
Đâu bóng người thương cố nhân về đâu
Tiếng buồn chợt đâu đây vọng đưa
Công viên lạnh lùng hoang vắng
Ngọn đèn đêm đứng im cúi đầu
ĐK: Thu đến thu đi cho lá vàng lại bay
Em theo bước về nhà ai
Ân tình xưa đã lỡ, thời gian nào bôi xóa
Kỷ niệm đầu ai đành lòng quên
3. Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi
Ray rứt trời mưa bỗng nghe mặn môi
Nỗi niềm chuyện tâm tư người ơi
Xin ghi nhạc lòng thương nhớ
Mình gọi nhau cố nhân u sầu