
Tác giả: Không xác định
Thể hiện: Thiên Tú
Bài hát "Cô Độc Vương" là lời tự sự đầy sầu muộn của một nam nhi đã đi qua nửa đời người với bao gập ghềnh và biến cố. Tác phẩm khắc họa một tâm hồn vụn vỡ trước sự phũ phàng của người yêu, để rồi chỉ biết tìm đến men rượu để xoa dịu những thương tổn sâu sắc. Hình ảnh tuyết rơi bên khung cửa sổ và những giọt lệ sầu bi phản chiếu một thực tại cô đơn đến cùng cực khi thanh xuân đã dần trôi qua. Nhân vật chính chọn cách lê bước trong những giấc mơ hão huyền, đối diện với sự thật nghiệt ngã rằng ái ân chỉ là những điều gian dối. Giữa đất trời Thiên Sơn rộng lớn, ngàn bình rượu cũng chẳng thể chứa hết những nỗi đau và sự lênh đênh của một kiếp người lạc lõng. Sự lựa chọn "cô độc trọn đời" như một lời khẳng định về việc từ bỏ mọi hy vọng vào tình cảm để không còn phải rơi thêm một giọt lệ nào nữa. Những lời trách móc người đời cười chê càng làm đậm nét sự biệt lập của một vị "vua" trong vương quốc của chính sự cô đơn mình tạo ra. Dù gió mưa hay bão tố, người đàn ông ấy vẫn cam chịu đứng nơi góc trời mờ xa, gặm nhấm nỗi đau và mong chờ một kiếp sau không còn nước mắt. Giai điệu và ca từ mang đậm màu sắc bi tráng, thể hiện sự bế tắc nhưng cũng là thái độ sống bất cần trước những xoay vần của định mệnh. Cuối cùng, bài hát là một khúc ca buồn về sự hy sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy sự bình yên giả tạm trong men say và nỗi cô đơn vĩnh cửu.
Bài hát "Cô Độc Vương" là lời tự sự đầy sầu muộn của một nam nhi đã đi qua nửa đời người với bao gập ghềnh và biến cố. Tác phẩm khắc họa một tâm hồn vụn vỡ trước sự phũ phàng của người yêu, để rồi chỉ biết tìm đến men rượu để xoa dịu những thương tổn sâu sắc. Hình ảnh tuyết rơi bên khung cửa sổ và những giọt lệ sầu bi phản chiếu một thực tại cô đơn đến cùng cực khi thanh xuân đã dần trôi qua. Nhân vật chính chọn cách lê bước trong những giấc mơ hão huyền, đối diện với sự thật nghiệt ngã rằng ái ân chỉ là những điều gian dối. Giữa đất trời Thiên Sơn rộng lớn, ngàn bình rượu cũng chẳng thể chứa hết những nỗi đau và sự lênh đênh của một kiếp người lạc lõng. Sự lựa chọn "cô độc trọn đời" như một lời khẳng định về việc từ bỏ mọi hy vọng vào tình cảm để không còn phải rơi thêm một giọt lệ nào nữa. Những lời trách móc người đời cười chê càng làm đậm nét sự biệt lập của một vị "vua" trong vương quốc của chính sự cô đơn mình tạo ra. Dù gió mưa hay bão tố, người đàn ông ấy vẫn cam chịu đứng nơi góc trời mờ xa, gặm nhấm nỗi đau và mong chờ một kiếp sau không còn nước mắt. Giai điệu và ca từ mang đậm màu sắc bi tráng, thể hiện sự bế tắc nhưng cũng là thái độ sống bất cần trước những xoay vần của định mệnh. Cuối cùng, bài hát là một khúc ca buồn về sự hy sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy sự bình yên giả tạm trong men say và nỗi cô đơn vĩnh cửu.
Nửa đời sầu nửa đời âu gập ghềnh mưa gió Nửa đời người
Chợt nhận ra tuyết rơi bên khung cửa sổ
Lệ ta rơi lòng ta đau thừa cô đơn quá dư u sầu
Tìm men say chỉ mong sẽ yên lòng hơn
Mình tôi lê bước lạc vào giấc mơ hão huyền mà đâu biết em phũ phàng
Thiên Sơn đất trời ngàn bình rượu đựng nào vơi tổn thương bấy lâu
Nguyện thân trai một đời bóng cô góc trời mờ xa gió mưa chẳng màng
Thôi kiếp này chọn một mình giọt lệ ta chẳng phải rơi một lần
Cuộc đời ta nửa đời lo nửa đời lênh đênh nửa đời sầu
Chợt nhật ra tuyết rơi bên khung cửa sổ
Giọt lệ ta buồn đau ta mình ta với nỗi đau u sầu
Vẫn nơi đây cùng chén say quên hết đời này
Người đời cười ta lạc vào ái ân nghĩa tình còn em đã quá phũ phàng
Thanh xuân chẳng còn mà vẫn còn nỗi đau bùa vây nơi đây
Cần bao nhiêu rượu nồng nữa đây để tôi vơi đi hết những tháng ngày
Đang tải bình luận...
Thôi cô độc trọn đời này nữa thôi kiếp sau lệ không rơi