
Tác giả: Mạnh Phát
Thể hiện: Như Quỳnh
“Chuyến đi về sáng” là ca khúc trữ tình của Mạnh Phát mang giai điệu nhẹ buồn và giàu chất tự sự, kể về một cuộc chia tay lặng lẽ trong đêm sương, nơi chuyến xe băng qua màn tối cuốn theo những tâm tư chưa kịp gọi tên, qua hình ảnh hồi còi xé đêm, hành trang gầy vai và nỗi nhớ âm thầm của người ở lại bên khung cửa sổ, bài hát khắc họa cảm giác yêu thương mong manh như đóa hoa chỉ nở một lần, vừa đẹp vừa dễ tổn thương, để rồi khi đêm tàn và ánh sáng chạm ngõ, niềm tin vẫn được giữ lại cho ngày mai tương phùng, mang đến dư vị man mác về tình yêu, chờ đợi và hy vọng dịu dàng sau những chuyến đi xa.
“Chuyến đi về sáng” là ca khúc trữ tình của Mạnh Phát mang giai điệu nhẹ buồn và giàu chất tự sự, kể về một cuộc chia tay lặng lẽ trong đêm sương, nơi chuyến xe băng qua màn tối cuốn theo những tâm tư chưa kịp gọi tên, qua hình ảnh hồi còi xé đêm, hành trang gầy vai và nỗi nhớ âm thầm của người ở lại bên khung cửa sổ, bài hát khắc họa cảm giác yêu thương mong manh như đóa hoa chỉ nở một lần, vừa đẹp vừa dễ tổn thương, để rồi khi đêm tàn và ánh sáng chạm ngõ, niềm tin vẫn được giữ lại cho ngày mai tương phùng, mang đến dư vị man mác về tình yêu, chờ đợi và hy vọng dịu dàng sau những chuyến đi xa.
1. Người ơi nếu yêu rồi chớ để buồn người trai nơi xa xôi
Người ơi nếu thương rồi chớ để nhạt màu son trên đôi môi
Tôi kể rằng đêm nao sương rơi, rơi trên áo ai kết nên chuyện đời
Và giữa khi tâm tư rét mướt, hồi còi hững hờ xé nát đêm dài
2. Hành trang kín vai gầy có một người mà tôi chưa quen tên
Nhẹ vuốt mái tóc bồng, ngước nhìn bầu trời cao ôi mênh mông
Xe dập dồn băng đi trong sương, xa xa lướt nhanh cuốn theo bụi đường
Và người đi trong cơn lốc xoáy, một mình ai còn ngơ ngác trong đêm trường
ĐK: Tôi biết rồi đây có nhiều đêm, thức trọn vì tình yêu vì thương anh vắng xa
Biết có người bên song nhớ mong, khấn nguyện cùng trời cao, ước đẹp một vì sao
Nhớ thương vô bờ vì tình yêu như nụ hoa, chỉ nở một lần thôi, chỉ đẹp môt lần thôi
Rồi ngày mai giữa muôn hoa, người về vơi thương nhớ cho câu hát nên thơ
Đang tải bình luận...
3. Người đi biết đâu rằng, giữa lạnh lùng mình ai trong sương đêm
Tìm hái cánh hoa mềm, ép vào lòng mà nghe ai yêu thương thêm
Đêm dần tàn tâm tư miêng man, thênh thang lối đi nắng mai chập chùng
Một lòng tin mai đây nắng ấm, tìm vào đôi lòng giữa phút tương phùng.