
Tác giả: Nhất Sinh
Thể hiện: Quang Linh
“Chim sáo ngày xưa” của Nhất Sinh là một ca khúc trữ tình dân dã thấm đẫm nỗi buồn quê, kể về hình ảnh cô gái hồn nhiên như chim sáo với mái tóc mây và bước chân trên con đường làng, để rồi khi tiếng yêu còn chưa kịp ngỏ, thời gian đã đưa chim sáo sang sông theo duyên phận khác, qua ca từ mộc mạc mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi tiếc nuối lặng lẽ của mối tình đầu không trọn, nơi người ở lại chỉ biết dõi theo trong bơ vơ và chấp nhận số phận bọt bèo, qua đó gợi lên giá trị tinh thần sâu sắc về sự ngây thơ của tuổi trẻ, về những lời yêu chưa nói và nỗi buồn rất quen của những cuộc tình quê dang dở.
“Chim sáo ngày xưa” của Nhất Sinh là một ca khúc trữ tình dân dã thấm đẫm nỗi buồn quê, kể về hình ảnh cô gái hồn nhiên như chim sáo với mái tóc mây và bước chân trên con đường làng, để rồi khi tiếng yêu còn chưa kịp ngỏ, thời gian đã đưa chim sáo sang sông theo duyên phận khác, qua ca từ mộc mạc mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi tiếc nuối lặng lẽ của mối tình đầu không trọn, nơi người ở lại chỉ biết dõi theo trong bơ vơ và chấp nhận số phận bọt bèo, qua đó gợi lên giá trị tinh thần sâu sắc về sự ngây thơ của tuổi trẻ, về những lời yêu chưa nói và nỗi buồn rất quen của những cuộc tình quê dang dở.
1. Ngày xưa em như chim sáo, sống vô tư hay mộng mơ nhiều
Nhìn em đi qua cuối xóm, làn tóc mây bay má ửng hồng
Chiều nay theo em anh bước, bước bên em trên con đường làng
Nhìn em anh như muốn nói: "Này cô bé kia chờ anh đi cùng".
Ô hay, em này kỳ ghê, người ta đi về, chung đường thời kệ người ta
Cớ sao em vội đi mau, để khi ngoảnh lại nhìn nhau em thẹn thùng
Em ơi đường về còn xa, để anh đưa về, đưa về anh chẳng tính công
Dẫu mai em có lấy chồng, anh xin làm người, làm người đưa sáo qua sông.
2. Thời gian trôi đi nhanh quá, tiếng yêu tôi chưa kịp xếp vần
Một ngày kia lũy tre cuối xóm, chẳng thấy em chiều nay đi về
Hỏi ra mới hay chim sáo đã sang sông sáo đi lấy chồng
Còn đâu những chiều theo bước, giờ chỉ có anh lẻ loi đi về.
Ai đem chim sáo sang sông, để cho chim sáo sổ lồng, sổ lồng bay xa
Đang tải bình luận...
Sáo bay bỏ lại mình ta, bơ vơ một nẻo, xa xăm đi về
Sáo ơi! Bây chừ ngồi đây chờ ai ai chờ, thôi rồi hết đợi hết trông
Trách cho số kiếp bọt bèo, duyên kia chẳng đặng, thì đành nhìn sáo sang sông.