
Tác giả: Khánh Băng
Thể hiện: Elvis Phương
“Chiều hoang” của Khánh Băng là một ca khúc nhạc xưa mang nỗi buồn lãng đãng và tinh thần chia ly thời loạn, kể về bước chân cô độc của người trai phong trần vượt qua đồi cao, bão tố để tìm lại mối tình ban đầu nơi thành đô, rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi gặp gỡ, yêu thương vẫn còn nguyên vẹn nhưng số phận và lý tưởng buộc phải chia đôi con đường, qua ca từ mộc mạc mà giàu hình ảnh, bài hát gợi lên vẻ đẹp buồn của tình yêu dang dở, của lời hẹn ngày đất nước thanh bình còn bỏ ngỏ, để lại dư âm xót xa về sự hy sinh, thủy chung và nỗi cô đơn kéo dài theo những chuyến đi không biết ngày về.
“Chiều hoang” của Khánh Băng là một ca khúc nhạc xưa mang nỗi buồn lãng đãng và tinh thần chia ly thời loạn, kể về bước chân cô độc của người trai phong trần vượt qua đồi cao, bão tố để tìm lại mối tình ban đầu nơi thành đô, rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi gặp gỡ, yêu thương vẫn còn nguyên vẹn nhưng số phận và lý tưởng buộc phải chia đôi con đường, qua ca từ mộc mạc mà giàu hình ảnh, bài hát gợi lên vẻ đẹp buồn của tình yêu dang dở, của lời hẹn ngày đất nước thanh bình còn bỏ ngỏ, để lại dư âm xót xa về sự hy sinh, thủy chung và nỗi cô đơn kéo dài theo những chuyến đi không biết ngày về.
1. Ðường chiều hoang vắng chỉ mình tôi
Tìm đến thăm người yêu, người em gái nơi thành đô
Tôi người trai sóng gió tìm em
Dù đồi cao dù bão bùng dù sông dài ngăn cách nhau
2. Rồi anh với em gặp nhau đây
Bao nhiêu ân tình, tình ngày xưa, ngày xưa ấy
Những câu thề ước còn say
Có chi bằng mối tình ban đầu, em ơi
3. Cầm tay nhau không nói nên lời
Anh như làn mây chiều đến đây rồi trong phút giây
Hẹn một ngày mai đâu có xa
Đất nước thanh bình anh trở về
4. Một người em gái đứng nhìn theo
Nhìn theo lòng bồi hồi, đưòng thiên lý xa mờ xa
Tôi còn đi mãi mãi còn đi
Vì ngày mai còn đi hoài, còn đi hoài em ơi.
Đang tải bình luận...