
Tác giả: Trúc Phương
Thể hiện: Giáng Tiên
“Chiều Cuối Tuần” của Trúc Phương là một bản nhạc trữ tình xưa man mác buồn, ghi lại khoảnh khắc hẹn hò mong manh nơi phố cũ giữa chiều cuối tuần lên đèn, khi niềm vui ngắn ngủi xen lẫn linh cảm chia ly, qua ca từ giản dị mà da diết, bài hát khắc họa tâm trạng của người đàn ông yêu trong lặng lẽ, hiểu rằng mộng xưa khó thành nhưng vẫn muốn giữ trọn hình bóng người mình mến như một kỷ niệm không phai, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về những cuộc tình không trọn vẹn, về nỗi cô đơn rất thật của con người giữa đô thành đông đúc, nơi chỉ một buổi chiều cuối tuần cũng đủ trở thành nỗi nhớ theo suốt một đời.
“Chiều Cuối Tuần” của Trúc Phương là một bản nhạc trữ tình xưa man mác buồn, ghi lại khoảnh khắc hẹn hò mong manh nơi phố cũ giữa chiều cuối tuần lên đèn, khi niềm vui ngắn ngủi xen lẫn linh cảm chia ly, qua ca từ giản dị mà da diết, bài hát khắc họa tâm trạng của người đàn ông yêu trong lặng lẽ, hiểu rằng mộng xưa khó thành nhưng vẫn muốn giữ trọn hình bóng người mình mến như một kỷ niệm không phai, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về những cuộc tình không trọn vẹn, về nỗi cô đơn rất thật của con người giữa đô thành đông đúc, nơi chỉ một buổi chiều cuối tuần cũng đủ trở thành nỗi nhớ theo suốt một đời.
Em ơi tôi lên đường phố cũ tìm em chiều hẹn hò
Cho nhau niềm vui cuối tuần, vì hơn mấy lần
Vắng em trời kinh đô nghe xao xuyến bước cô đơn
Ai quên ai khi bàn tay trót nằm trong lòng tay rồi
Em ơi dù hai chúng mình, mộng xưa khó thành
Biết nhau chiều hôm nay xin nhớ mãi về sau này
Ghi vào đời hình bóng một người
Đôi lúc chân mơ giầy khua lối ngõ
Tâm tư bâng khuâng
Nghe chiều biệt ly theo khuất nẻo người đi
Khi tôi đưa chân người tôi mến tạm xa biệt kinh thành
Mong sao đừng quên mỗi lần chiều qua cuối tuần
Có tôi đợi trông em khi phố cũ vừa lên đèn
Đang tải bình luận...