
Tác giả: Ngọc Trọng
Thể hiện: Vũ Khanh
"Buồn vương màu áo" của nhạc sĩ Ngọc Trọng là một khúc nhạc tình sầu muộn khắc họa nỗi đau tê tái của người đàn ông khi nhìn người yêu đi lấy chồng. Hình ảnh màu áo hồng ngày cưới trở thành vết thương lòng khiến nước mắt tuôn rơi và biến những mộng tưởng đôi lứa trở nên giá băng lạnh lẽo. Tác giả diễn tả tâm trạng cô độc qua từng bước chân chậm chạp âm thầm trên con phố cũ mênh mang giữa chiều gió lộng khi bóng dáng người thương đã vĩnh viễn rời xa. Nỗi đợi chờ vô vọng trải qua chín cơn mưa buồn càng làm đậm tô sự trống trải và khắc khoải của một tâm hồn đang rơi vào vực thẳm của sự chia ly. Con đường vắng lặng vẫn còn lưu dấu những đêm tâm tư trầm lắng nhưng giờ đây những phút ái ân xưa chỉ còn để lại vị sầu đắng nơi bờ thương đau. Đời sống với những đam mê ngắn ngủi vụt tắt để lại đôi mắt bờ môi xưa dần tàn phai trong bóng đêm mịt mùng khiến cõi lòng nhân vật chính trở nên tê tái. Nhạc phẩm là lời tự sự về một kiếp người với chuỗi dài những lỡ dại và nuối tiếc khi cuộc tình mơ ước đã không thể trọn vẹn như lời hứa. Trong cơn say để quên đi tủi hận và bóng đêm tơi bời người đàn ông nhận ra mình chẳng còn ai bên cạnh giữa cuộc đời đầy rẫy những trái ngang. Những giai điệu và ca từ hòa quyện tạo nên một không gian âm nhạc đẫm lệ dành cho những trái tim đang tan vỡ vì tình duyên trắc trở. Toàn bộ lời bài hát là tiếng lòng u uất của kẻ ở lại nhìn theo chuyến xe hoa trong niềm tuyệt vọng khôn cùng khi mất đi lẽ sống của đời mình. Khúc hát khép lại bằng một dấu chấm hết buồn bã cho một cuộc tình đẹp nhưng dang dở để lại sự ám ảnh khôn nguôi về một màu áo hồng vương vấn nỗi sầu.
"Buồn vương màu áo" của nhạc sĩ Ngọc Trọng là một khúc nhạc tình sầu muộn khắc họa nỗi đau tê tái của người đàn ông khi nhìn người yêu đi lấy chồng. Hình ảnh màu áo hồng ngày cưới trở thành vết thương lòng khiến nước mắt tuôn rơi và biến những mộng tưởng đôi lứa trở nên giá băng lạnh lẽo. Tác giả diễn tả tâm trạng cô độc qua từng bước chân chậm chạp âm thầm trên con phố cũ mênh mang giữa chiều gió lộng khi bóng dáng người thương đã vĩnh viễn rời xa. Nỗi đợi chờ vô vọng trải qua chín cơn mưa buồn càng làm đậm tô sự trống trải và khắc khoải của một tâm hồn đang rơi vào vực thẳm của sự chia ly. Con đường vắng lặng vẫn còn lưu dấu những đêm tâm tư trầm lắng nhưng giờ đây những phút ái ân xưa chỉ còn để lại vị sầu đắng nơi bờ thương đau. Đời sống với những đam mê ngắn ngủi vụt tắt để lại đôi mắt bờ môi xưa dần tàn phai trong bóng đêm mịt mùng khiến cõi lòng nhân vật chính trở nên tê tái. Nhạc phẩm là lời tự sự về một kiếp người với chuỗi dài những lỡ dại và nuối tiếc khi cuộc tình mơ ước đã không thể trọn vẹn như lời hứa. Trong cơn say để quên đi tủi hận và bóng đêm tơi bời người đàn ông nhận ra mình chẳng còn ai bên cạnh giữa cuộc đời đầy rẫy những trái ngang. Những giai điệu và ca từ hòa quyện tạo nên một không gian âm nhạc đẫm lệ dành cho những trái tim đang tan vỡ vì tình duyên trắc trở. Toàn bộ lời bài hát là tiếng lòng u uất của kẻ ở lại nhìn theo chuyến xe hoa trong niềm tuyệt vọng khôn cùng khi mất đi lẽ sống của đời mình. Khúc hát khép lại bằng một dấu chấm hết buồn bã cho một cuộc tình đẹp nhưng dang dở để lại sự ám ảnh khôn nguôi về một màu áo hồng vương vấn nỗi sầu.
1. Buồn vương màu áo hồng
Nước mắt theo em đi về với chồng
Giá băng cơn mộng
Một mình anh bước đi âm thầm
Ngày lê từng bước chậm
Phố cũ mênh mang trong chiều gió lộng
Bóng em đâu còn
Đợi chờ đã chín cơn mưa buồn
ĐK:
Con đường vắng
Dấu vết khi xưa bao đêm tâm tư trầm lắng
Phút ái ân xưa trong ta nghe sao sầu đắng
Bên bờ thương đau
Ôi đời sống
Có biết bao nhiêu đam mê trong ta thật ngắn
Vẫn mắt môi xưa đong đưa bóng đêm tàn phai
Sao giờ tê tái
2. Ðời ta là chuỗi dài
Nối tiếp theo nhau bao lần lỡ dại
Thế thôi cũng đành
Cuộc tình mơ ước đã không thành
Buồn cho một kiếp người
Uống mãi cho say bao niềm tủi hận
Bóng đêm tơi bời
Đang tải bình luận...