
Tác giả: Vũ Thành An
Thể hiện: Tuấn Ngọc
Bài hát "Bài Không Tên Số 8" của Vũ Thành An là một ca khúc trữ tình đầy cảm xúc về nỗi buồn, sự nhớ nhung và chia ly. Lời ca mở đầu với "Chiều thắm ru hồn người bềnh bồng," thể hiện sự xao xuyến và u sầu khi tình yêu trở nên xa vời. Câu "Vắng nhau một đêm càng xa thêm nghìn trùng" nói lên sự cô đơn và nỗi tiếc nuối khi phải xa người yêu. Dù có buồn, nhưng "vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay," thể hiện sự đớn đau của hiện tại. Bài hát khắc họa cảm giác tiếc nuối về quá khứ, những kỷ niệm xưa, và sự cô đơn trong tình yêu đã mất.
Bài hát "Bài Không Tên Số 8" của Vũ Thành An là một ca khúc trữ tình đầy cảm xúc về nỗi buồn, sự nhớ nhung và chia ly. Lời ca mở đầu với "Chiều thắm ru hồn người bềnh bồng," thể hiện sự xao xuyến và u sầu khi tình yêu trở nên xa vời. Câu "Vắng nhau một đêm càng xa thêm nghìn trùng" nói lên sự cô đơn và nỗi tiếc nuối khi phải xa người yêu. Dù có buồn, nhưng "vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay," thể hiện sự đớn đau của hiện tại. Bài hát khắc họa cảm giác tiếc nuối về quá khứ, những kỷ niệm xưa, và sự cô đơn trong tình yêu đã mất.
Chiều thắm ru hồn người bềnh bồng
Chiều không im gọi người đợi mong
Chiều trông cho mềm mây ươm nắng
Nắng đợi chiều nắng say, nắng nhuộm chiều hây hây
Ngày đi qua vài lần buồn phiền
Người quen với cuộc tình đảo điên
Người quen một vòng tay ôm nhớ
Có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay
ĐK: Vắng nhau một đêm càng xa thêm nghìn trùng
Tiếc nhau một đêm rồi mai thêm ngại ngùng
Bao lâu rồi tiếc những ngày còn ấu thơ
Lần tìm trong nụ hôn lời nguyền xưa mặn đắng
Về đâu tâm hồn này bềnh bồng
Về đâu thân này mòn mõi không?
Về sau và nhiều năm sau nữa
Có buồn nhưng vẫn chưa, bao giờ bằng hôm na
Đang tải bình luận...