
Tác giả: Hoàng Nguyên
Thể hiện: Quang Dũng
Bài hát "Ai lên xứ hoa đào" của nhạc sĩ Hoàng Nguyên là một tuyệt phẩm trữ tình vẽ nên bức tranh Đà Lạt mộng mơ và đầy thi vị trong lòng người lữ khách. Nội dung ca khúc dẫn dắt người nghe vào không gian cao nguyên sương mù với những hình ảnh đặc trưng như hồ nước tĩnh lặng, rừng thông reo và sắc hoa đào thắm tươi. Tác giả khéo léo lồng ghép cảm xúc lâng lâng trước vẻ đẹp của thiên nhiên với những tâm tư mơ ước về một cõi đào nguyên đẹp tựa như chuyện cổ tích ngày xưa. Màu hoa đào được ví von dịu dàng như làn môi hồng của người yêu, khiến bao tâm hồn nghệ sĩ phải dừng chân lãng du để lắng lòng mình vào những vần thơ. Sự huyền ảo của sương khói và những cánh hoa bay theo chân người tạo nên một cảm giác bàng hoàng, đưa con người lạc vào cõi quên lãng đầy mộng mị. Bài hát còn gửi gắm một nỗi niềm hoài niệm sâu sắc khi nhân vật tôi vẫn luôn vấn vương những năm tháng cũ và thầm mơ về màu hoa trên má ai. Dù thời gian trôi qua, hình ảnh xứ sở ngàn hoa vẫn hiện hữu vẹn nguyên trong ký ức, làm vơi đi những cơn mơ mộng buổi chiều tà khi nhìn mây bay. Toàn bộ lời ca là một lời mời gọi thiết tha, mong người về đừng quên mang theo một nhành hoa để sưởi ấm tâm hồn đang chìm trong nhớ thương. Đây không chỉ là bài hát về một vùng đất mà còn là tiếng lòng của sự giao thoa giữa cảnh sắc tươi đẹp và tình yêu con người nồng thắm. Kết thúc tác phẩm để lại dư âm nhẹ nhàng, khiến người nghe cứ mãi bâng khuâng về một mùa xuân thanh khiết nơi xứ sở hoa đào rực rỡ.
Bài hát "Ai lên xứ hoa đào" của nhạc sĩ Hoàng Nguyên là một tuyệt phẩm trữ tình vẽ nên bức tranh Đà Lạt mộng mơ và đầy thi vị trong lòng người lữ khách. Nội dung ca khúc dẫn dắt người nghe vào không gian cao nguyên sương mù với những hình ảnh đặc trưng như hồ nước tĩnh lặng, rừng thông reo và sắc hoa đào thắm tươi. Tác giả khéo léo lồng ghép cảm xúc lâng lâng trước vẻ đẹp của thiên nhiên với những tâm tư mơ ước về một cõi đào nguyên đẹp tựa như chuyện cổ tích ngày xưa. Màu hoa đào được ví von dịu dàng như làn môi hồng của người yêu, khiến bao tâm hồn nghệ sĩ phải dừng chân lãng du để lắng lòng mình vào những vần thơ. Sự huyền ảo của sương khói và những cánh hoa bay theo chân người tạo nên một cảm giác bàng hoàng, đưa con người lạc vào cõi quên lãng đầy mộng mị. Bài hát còn gửi gắm một nỗi niềm hoài niệm sâu sắc khi nhân vật tôi vẫn luôn vấn vương những năm tháng cũ và thầm mơ về màu hoa trên má ai. Dù thời gian trôi qua, hình ảnh xứ sở ngàn hoa vẫn hiện hữu vẹn nguyên trong ký ức, làm vơi đi những cơn mơ mộng buổi chiều tà khi nhìn mây bay. Toàn bộ lời ca là một lời mời gọi thiết tha, mong người về đừng quên mang theo một nhành hoa để sưởi ấm tâm hồn đang chìm trong nhớ thương. Đây không chỉ là bài hát về một vùng đất mà còn là tiếng lòng của sự giao thoa giữa cảnh sắc tươi đẹp và tình yêu con người nồng thắm. Kết thúc tác phẩm để lại dư âm nhẹ nhàng, khiến người nghe cứ mãi bâng khuâng về một mùa xuân thanh khiết nơi xứ sở hoa đào rực rỡ.
1. Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi
Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi
Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ
Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ
Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa
2. Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa
Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai
Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa,
Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương
Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên
ĐK: Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào
Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu
Ôi! màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa
Mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du
3. Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa
Đang tải bình luận...
Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương
Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương
Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai