
Hoa Tím Người Xưa
Thể hiện: Như Quỳnh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát Bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An thực sự là một tác phẩm đầy nỗi buồn, là sự kết hợp giữa cảm xúc tiếc nuối và sự chấp nhận của một mối tình đã tan vỡ. Nó không chỉ phản ánh sự đau khổ của người yêu khi chia tay mà còn thể hiện sự lặng im, khi mọi lời nói đã trở nên thừa thãi. Nỗi buồn trong bài hát đến từ những lời ca đơn giản nhưng chứa đầy cảm xúc sâu lắng, khi người hát cố gắng giấu đi những cảm giác không thể thổ lộ. Cảm giác bế tắc và cô đơn trong những câu hát Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, Nói ra nhiều cũng vậy thôi khiến người nghe cảm nhận được sự thất vọng và sự tàn phai của mối quan hệ. Những lời hứa không thành, những mong đợi không được đáp lại tạo ra một khoảng trống đầy ngậm ngùi. Đoạn điệp khúc là một lời hỏi đầy đau đớn về con đường mà người yêu sẽ đi sau khi chia tay, và liệu mối quan hệ trước đây còn lại chút gì để nhớ không. Cuối cùng, khi tất cả đã qua đi, sự chia tay trong im lặng vẫn là một sự tôn trọng cuối cùng dành cho tình yêu đã mất. Những lời chào cuối cùng, với Một lời thương một lời yêu, Lần cuối cùng, như một cách để giữ lại những kỷ niệm đẹp, dù biết rằng hai người sẽ không còn bên nhau nữa. Bài hát không chỉ là một lời chia tay, mà còn là sự chấp nhận rằng tình yêu dù lớn đến đâu, khi đã hết, cũng sẽ không thể níu giữ. Đó là sự day dứt mà Bài Không Tên Cuối Cùng mang lại, khiến người nghe phải suy ngẫm về những mối quan hệ đã qua và về cách tình yêu có thể thay đổi theo thời gian.
LỜI BÀI HÁT
1. Rồi chiều nay lá khô rơi đầy có người nhìn buồn lây
Gom nhớ thương sưởi tình cô liêu ấm thêm lòng ít nhiềụ
Tâm tư bâng khuâng ngày đôi ta đến đây cũng vườn xưa chốn này
Nhặt hoa tím rụng cài lên áo, có ai đâu ngờ hoa tím cả người thương.
Hương xưa ơi tìm đâu thấy kỷ niệm bởi một màu hoa tím
Còn lại đây những khung trời chơ vơ tháng năm lòng ngóng chờ
Rồi từ đó những đêm buồn mang tới thương nhớ khôn nguôi người xưa xa cách rồi
Ân tình suốt đời, giấu trong lòng riêng nức nở mà thôi.
2. Nhìn màu hoa ngỡ như anh cười lúc mình vừa gặp nhau
Xuân vẫn qua, đếm thời gian trôi biết ai về chốn nào.
Đâu đây dư hương gởi tâm tư luyến thương ngước nhìn hoa tím rụng
Tình sao hững hờ người xưa hỡi thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người đâu.