
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa
Thể hiện: Ngọc Tân
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Trương Quý Hải, được xem là một trong những bản tình ca đẹp nhất viết về mùa đông Hà Nội. Bài hát không chỉ mô tả cảnh sắc mà còn lồng ghép những cảm xúc yêu thương, nhẹ nhàng và hoài niệm sâu sắc. Hình ảnh Hà Nội hiện lên đầy chất thơ qua những chi tiết đặc trưng: Cái rét đầu đông, khăn em bay hiu hiu gió lạnh, và đặc biệt là sự vắng bóng của những cơn mưa thường thấy. Thời khắc đáng nhớ là buổi chiều tan học trên con đường lãng mạn: Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về. Khung cảnh được tô vẽ bằng màu sắc dịu buồn, cổ kính qua các hình ảnh quen thuộc như: Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô, Quán cóc liêu xiêu một câu thơ, và đặc biệt là Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ. Tất cả cảnh vật đó khơi gợi nên nỗi nhớ về kỷ niệm tuổi học trò trong trẻo, với sự ấm áp của tình yêu đầu đời: Hơi ấm trao anh tuổi thơ ngây. Ca khúc là một dòng chảy ký ức êm đềm, khiến người nghe như cảm thấy hơi thở lạnh se và sự xao xuyến của những khoảnh khắc tưởng chừng còn đây giữa lòng Thủ đô.
LỜI BÀI HÁT
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ
Ta nhớ đêm nào lạnh đôi tay
Hơi ấm trao anh tuổi thơ ngây
Tưởng như, tưởng như còn đây